Vụ án xét lại chống đảng
RFA 22-24/10/13
Mặc Lâm, RFA
Cho tới nay vụ án mang tên “Xét lại chống đảng” vẫn chưa bao
giờ được chính thức nhìn nhận trong hệ thống chính trị Việt Nam mặc dù gần ba
trăm nạn nhân của nó đã lên tiếng bằng nhiều cách. Mặc Lâm tìm hiểu hồ sơ vụ án
qua lời kể của nhân chứng, nạn nhân trực tiếp trong vụ án này nhằm soi rọi phần
nào các oan khuất mà chế độ vẫn cố che dấu.
Khi tượng đài bị đạp đổ
Ngày 16 tháng 10 năm 2013, ông Bela Biszku, Bộ trưởng nội vụ
Hungary, 92 tuổi bị tòa án Hungary truy tố tội “đồng lõa với những hành vi tội
ác” vì đã ra lệnh hay bao che cho những hành động đàn áp sau khi quân Liên Xô
dập tắt cuộc nổi dậy của nhân dân Hungary giết chết hơn 50 người, đa số là sinh
viên.
57 năm trước khi phiên tòa xử biến cố đẫm máu này, ngày 23
tháng 10 năm 1956 vào lúc 9 giờ 30 sáng nhân dân Hungary đã lật đổ tượng đài
Stalin trước khi cuộc nổi dậy chống Liên Xô bị xe tăng Liên Xô dìm trong biển
máu.
Bốn tháng sau đó, một tượng đài khác của Stalin bị lật đổ
ngay tại quê hương của lãnh tụ khát máu này. Nhưng lần này thì không phải là
tượng đài bằng đồng ngoài công viên hay quảng trường Kremlin của Liên Xô mà là
tượng đài trong lòng người cộng sản vốn bị nhồi sọ tâm lý tôn sùng lãnh tụ.
Cụm từ “tệ sùng bái cá nhân” được mang ra trước đại hội Đảng
Cộng sản Liên Xô lần thứ 20 tổ chức vào ngày 25 tháng 2 năm 1956 bởi Nikita
Sergeyevich khrushchyov Bí thư thứ nhất Ban chấp hành Trung ương đảng Cộng sản
Liên Xô đọc trong một cuộc họp kín, tố cáo sự sùng bái Stalin do lợi ích cục bộ
và bên cạnh đó Khrushchyov cũng mạnh mẽ lên tiếng xác định lập trường sống
chung hòa bình với các nước tư bản mà trước đó Stalin luôn coi là kẻ thù cần
phải đấu tranh chống lại bằng mọi phương tiện.
Sống chung hòa bình, một cải tổ khó chấp nhận
Ý tưởng mới mẻ này đã lan nhanh trong thế giới cộng sản và
bốn năm sau đó, tháng 11 năm 1960 Đại hội Quốc tế Cộng sản tổ chức tại Liên Xô
có 81 đảng cộng sản tham dự thì 70 đảng ủng hộ đường lối này của Khrushchyov,
còn lại 10 đảng không đồng tình, dẫn đầu là Đảng Cộng sản Trung Quốc, và đảng
duy nhất đứng giữa không theo bên nào là Việt Nam lúc ấy còn giữ danh xưng Đảng
Lao Động Việt Nam.
Đại tá Bùi Tín nguyên Phó Tổng biên tập báo Nhân Dân cho
biết hoàn cảnh lúc ấy:
Trong đại hội quốc tế đó thì mới bắt đầu chia rẽ. Tại đại
hội đó có 70 đảng theo Liên-xô, gần 10 đảng theo Trung Quốc. Lúc đó đảng Lao
động Việt Nam
đứng giữa, rất thận trọng, tính đứng ra hòa giải chứ không chia rẽ nên không
tuyên bố. Trong thời kỳ đầu ông Hồ Chí Minh tham gia có ý ngả về Liên-xô nhưng
khi trở về năm 61-62 thì ngày càng bị Mao Trạch Đông rồi Chu Ân Lai, Lưu Thiếu
Kỳ lôi kéo. Viện trợ của Trung Quốc sau Điện Biên Phủ vẫn còn rất lớn cho nên
theo quan điểm của ông Trường Chinh thì có phần ngả về Trung quốc.
Trước những chuyển biến có tính cách bước ngoặc ấy, Trường
Chinh đã giao cho ông Hoàng Minh Chính lúc ấy đang là chủ tịch Viện Triết học
soạn thảo văn kiện đi dự đại hội Cộng sản quốc tế còn được gọi là Đại hội 81.
Bà Lê Hồng Ngọc vợ ông Hoàng Minh Chính kể lại chi tiết về việc này:
Hồi anh Chính ở bên Liên Xô về thì anh ấy theo quan điểm của
Khrushchyov. Khi anh ấy đang làm ở Viện Triết thì ông Trường Chinh gọi lên nói
rằng Hoàng Minh Chính đi học ở bên ngoài về và bây giờ trong Bộ chính trị đang
tranh cãi nhau về Liên Xô và Trung Quốc rằng có nên đi dự đại hội 81 của Đảng
Cộng sản không? Bây giờ giao cho Hoàng Minh Chính tập hợp tài liệu viết một số
ý kiến để trình bày với Bộ chính trị. Sau đó ông Chính về mời ông Hà Xuân
Trường là thông gia của nhà tôi với ông Trần Minh Việt ( Phó bí thư thành ủy Hà
Nội ) ba ông họp nhau lại cùng bàn bạc viết bài đó để mà trình bày cho Bộ chính
trị về năm quan điểm của Khrushchyov và của Mao chống nhau như thế nào, và tại
sao lại nên theo quan điểm của Khrushchyov.
Ông Trường Chinh hỏi rằng chuyện này có tiền lệ không? Ý ông
ấy muốn hỏi là muốn giành độc lập tự do mà không cần đánh nhau, đổ máu, thì ông
Chính trả lời là có. Mấy hôm sau họp Bộ chính trị với bài của ông Chính và Bộ
chính trị nhất trí với bài viết này và chuẩn bị cử người tham dự đại hội đảng
81. Nhưng không ngờ chỉ ít lâu sau quan điểm ấy lại bị bác và quay lại với quan
điểm của Trung Quốc.
Trở mặt với đồng chí
Trước khi Đại hội 81 khai mạc thì phe theo Trung Quốc đã lập
được Nghị quyết 9 với nội dung “Ðường lối đối nội, đối ngoại của đảng và nhà
nước là thống nhất về cơ bản với đường lối đối nội đối ngoại của đảng và nhà
nước Trung Quốc.”
Vốn là người ủng hộ nhiệt tình tư tưởng xét lại theo kiểu
Liên Xô, Hoàng Minh Chính không chấp nhận sự Bắc thuộc này và ông đã nhanh tay
tuồn văn kiện của ông viết có tên: “Về Chủ nghĩa giáo điều ở Việt Nam” cho
nhiều người ngay trong Hội nghị Trung ương 9, trong ấy có những bản được chuyển
tới cho một số ủy viên Trung ương đảng.
Bà Lê Hồng Ngọc vợ của ông Hoàng Minh Chính nhớ lại việc này
như sau:
Sau khi đi học Liên Xô về anh cũng có kể cho tôi nghe vài
câu chuyện là anh rất tin tưởng vào đảng Cộng sản Liên Xô và muốn đảng mình
theo đảng Cộng sản Liên Xô để đổi mới. Anh ấy cho rằng đảng mình sẽ có sự thay
đổi cho nên là anh nói từ khi anh học ở Liên Xô cho đến khi về trong nước anh
vẫn kiên trì nói lên cái quan điểm mà anh cho là đúng. Anh chống Trung Quốc,
không bằng lòng với Trung Quốc.
Trước chủ trương hoà hoãn, sống chung hòa bình với thế giới
tư bản của Khrushchyov, Việt Nam
đứng giữa hai chọn lựa, nếu theo Liên Xô sẽ không hướng đến việc tham gia cuộc
chiến với miền Nam
bằng chiến tranh giải phóng, với xương máu và có thể làm cho Mỹ tham gia cuộc
chiến. Nếu chọn Trung Quốc có nghĩa sẽ chọn học thuyết cứng rắn của Mao Trạch
Đông tiến hành cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam càng sớm càng tốt.
Phe theo Trung Quốc gồm Lê Duẩn, Tổng bí thư, Đại tướng
Nguyễn Chí Thanh, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị QĐND Việt Nam, Lê Đức Thọ,
Trưởng ban tổ chức Trung ương Đảng, cũng là người vẽ ra học thuyết chống chủ
nghĩa xét lại của Liên Xô, Trần Quốc Hoàn Bộ trưởng Công an.
Trong khi đó nhóm lớn hơn ngả theo khuynh hướng thân Liên Xô
như: Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Ủy viên Bộ chính trị, chủ tịch Quân ủy, bộ
trưởng Quốc phòng. Nguyên Ngoại trưởng Ung văn Khiêm, Ủy viên Bộ chính trị
Dương Bạch Mai, Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Duy Trinh, Lê Thanh Nghị, Trần
Minh Việt, Bùi Công Trừng, Hoàng Minh Chính.
Thanh trừng hay xử lý nội bộ?
Năm 1967, hơn 40 nhân vật quan trọng bị bắt ở Hà Nội với cáo
buộc đã theo đuổi chủ nghĩa xét lại. Việc bắt giữ Thứ trưởng Bộ quốc phòng
Nguyễn Văn Vịnh và tướng Đặng Kim Giang để ép hai ông này cung khai tội danh
phản quốc áp đặt lên đại tướng Võ Nguyên Giáp đã giáng một đòn nặng nề lên
những người thân cận với ông. Vụ thanh trừng này được ông Nguyễn Minh Cần, Ủy
viên Thành ủy Hà Nội và là Phó chủ tịch Ủy ban hành chính Hà nội, chủ nhiệm báo
Thủ đô Hà nội, một người chọn ở lại Liên Xô khi vụ án diễn ra cho biết:
Ông Võ Nguyên Giáp có phải đâu là người phản quốc, chống
đảng. Ông là người rất có công với Đảng và rất có công với đất nước nhưng ông
ấy không tán thành đường lối của Trung Quốc. Nhưng ông khéo lắm vì ông biết cái
thế của ông. Vậy mà người ta cũng tìm cách gạt ra. Có thời kỳ ông phải đi làm
cái việc mà người dân gọi là Đại tướng mà đi đặt vòng…họ đưa những người dưới
tay của ông ấy lên để chỉ huy và kềm kẹp ông.
Vụ án vẫn không thể khép lại sau cái chết của Tướng Giáp vào
ngày 4 tháng 10 năm 2013 vì sau lưng ông vẫn còn nhiều người còn sống cần được
minh oan, mà lớn nhất là cái chết của ông Vũ Đình Huỳnh, bí thư riêng của Chủ
tịch Hồ Chí Minh và người con trai của ông là nhà văn Vũ Thư Hiên đã ngậm đắng
nuốt cay nhiều năm trời trong các nhà tù mà không biết mình phạm tội gì đối với
nhân dân, đất nước.
Chống Đảng hay chống tướng Giáp?
Trong thế giới Cộng sản những hình tượng như Lenin, Stalin,
Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Kim Nhật Thành, Fidel Castro…cùng nhiều lãnh tụ
nữa được các nhà nước cộng sản tô lên những màu sắc huyền thoại nhằm tạo cho
dân chúng niềm tin không có thật vào những thành quả mà những huyền thoại này
sẽ dẫn dắt dân tộc của họ tiến vào thế giới đại đồng, nơi không còn người nghèo
và mọi bất công sẽ biến mất.
Những hình tượng ấy đã bị Nikita Sergeyevich Khrushchyov, Bí
thư thứ nhất Ban chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Liên Xô đạp đổ vào năm 1956
qua cụm từ “chống sùng bái cá nhân”. Cũng từ hành động có tính phản kháng cảnh
tỉnh này đã dấy lên một phong trào được gọi là chủ nghĩa xét lại trong thế giới
cộng sản. Tuy nhiên làn sóng xét lại này đã gây di hại không ít cho nhiều nước,
trong đó có Việt Nam
qua vụ án xét lại chống đảng.
Kế hoạch gài bẫy
Năm 1967 đảng cộng sản Việt Nam đứng đầu là Lê Duẩn bắt đầu
chiến dịch thanh trừng lớn nhất trong lịch sử đảng của nước này. Từ Bộ Ngoại giao
cho tới Văn hóa, Quốc phòng hàng loạt cán bộ cao cấp bị bắt. Nguyên Ngoại
trưởng Ung Văn Khiêm của Ngoại giao, Thứ trưởng Lê Liêm của Bộ Văn hóa. Cùng
với Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Văn Vịnh, Chánh Văn phòng Bộ Quốc phòng Đại tá
Lê Minh Nghĩa, Cục trưởng Cục Tác chiến Đại tá Đỗ Đức Kiên, Cục trưởng Cục II
Đại tá Lê Trọng Nghĩa, Tổng Biên tập báo Quân đội Nhân dân Hoàng Thế Dũng, cùng
với thiếu tướng Đặng Kim Giang lúc ấy đã sang làm thứ trưởng Bộ Nông trường.
Theo lời nhà văn Vũ Thư Hiên kể lại thì chính tướng Giang là
người giúp Đại tướng Võ Nguyên Giáp rất tích cực trong chiến thắng Điện Biên
Phủ, ông nói:
Thiếu tướng Đặng Kim Giang lúc đó là thứ trưởng Bộ Nông
trường. Tướng Giang là người chủ chốt trong việc tổ chức hậu cần của mặt trận
Điện Biên Phủ. Lúc bấy giờ Tổng cục trưởng của Cục hậu cần là Trần Văn Ninh
nhưng Phó Tổng cục trưởng là Đặng Kim Giang, ông là người đứng ra tổ chức vận
chuyển cho mặt trận Điện Biên Phủ. Bây giờ chúng ta ai cũng biết căn bản của
chiến thắng là do hậu cần. Nếu tổ chức được hậu cần như thế thì mới tổ chức
được trận đánh Điện Biên Phủ.
Nhà văn Vũ Thư Hiên cùng cha là ông Vũ Đình Huỳnh, nguyên bí
thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng là nạn nhân của vụ án này. Kể lại việc cha
mình hoạt động trước khi bị bắt vào ngày 18-10-1967, nhà văn Vũ Thư Hiên nói:
Ông cụ tôi lúc bấy giờ do việc khó chịu với chủ trương của
đảng nên từ chỗ làm bí thư cho ông Hồ Chí Minh ông cụ tôi thôi không làm nữa và
ông Nguyễn Lương Bằng mời ông cụ tôi về Ban Kiểm tra Trung ương Đảng. Trong lúc
làm cho Ban Kiểm tra Trung ương Đảng ông cụ tôi tìm ra các tội lỗi gì đó của
một số nhân vật cấp cao nên nói với ông Nguyễn Lương Bằng. Tôi được nghe câu
chuyện này do hai ông ngồi nói chuyện với nhau. Ông cụ tôi đưa ra ý kiến công
khai là anh đã cầm danh thiếp của Đảng, giữ cái sự trong sáng của đảng thì anh
phải làm. Thế nhưng ông Bằng vốn là người nhút nhát và núp sau ý thức tổ chức
giống như những người nhút nhát khác vào lúc ấy cho nên không dám đưa ra. Ông
cụ tôi bảo nếu chúng ta làm cái việc kiểm tra mà không làm xong thì tôi về hưu.
Những người cộng sản lưu vong
Phó bí thư thành ủy Hà Nội Trần Minh Việt, cùng với Phó chủ
nhiệm Ủy ban Khoa học nhà nước Bùi Công Trừng cùng nằm trong danh sách thanh
trừng này. Ông Nguyễn Minh Cần, lúc ấy đang học trường Đảng tại Liên Xô, cái
nôi của Chủ nghĩa Xét lại đã quyết định ở lại cùng với hơn 40 người khác:
Năm 1962 tôi là Ủy viên Thường vụ Thành ủy Hà Nội và là Phó
chủ tịch Ủy ban hành chính Hà nội, chủ nhiệm báo Thủ đô Hà nội. Năm 1962 tôi
sang Liên Xô học ở trường đảng cao cấp của Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô.
Tại đó do sự bất đồng về đường lối lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam vì tôi cũng
hay phát biểu phê phán này nọ nên bị lãnh đạo đảng truy bức. Đến tháng 6 năm
1964 thì tôi thoát ly khỏi đảng cộng sản và xin cư trú chính trị ở Liên Xô.
Ông Nguyễn Minh Cần cho biết những người cùng ở lại như ông
trong ấy có những cán bộ cao cấp trong quân đội:
Có đại tá Lê Vinh Quốc trước đây tham gia chiến dịch Điện
Biên Phủ, thời kỳ đó anh ta ở sư đoàn 308. Đại tá Lê Minh Quân sau này là phó
chính ủy rồi lên chính ủy của quân khu 3 tức là quân khu ở Bắc bộ. Và một người
nữa là anh thượng tá Văn Doãn, là tổng biên tập báo Quân Đội Nhân Dân tức là
một trong những tờ báo chủ chốt của miền Bắc Việt Nam hồi bấy giờ.
Đại tá Bùi Tín lúc ấy còn làm việc cho báo Quân đội Nhân dân
nhớ lại:
Tôi còn nhớ năm 56-57, tôi ở báo Quân đội Nhân dân, thỉnh
thoảng lại thấy có ô tô đến và triệu tập rồi bắt đi. Đến tận năm 60-62 vẫn còn
bắt bớ. Sau này như ông Hoàng Thế Dũng (Tổng biên tập) cho đến ông Văn Doãn
(biên tập) của báo Quân đội cũng bị triệu tập lên,cũng bị bắt giữ. Ông Hoàng
Minh Chính cũng bị bắt giữ. Bắt giữ này đều là do ban bảo vệ đảng và ban bảo vệ
của quân đội. Trong quân đội có Cục bảo vệ chính trị thì chính Cục này đã triệu
tập. Triệu tập rồi đem đi mất để mà lấy khẩu cung.
Dĩ nhiên người nổi tiếng nhất trong vụ án xét lại chống đảng
là ông Hoàng Minh Chính là điểm nhắm trước tiên. Ngày 27-7-1967, Hoàng Minh
Chính bị bắt. Bà Lê Hồng Ngọc, vợ ông kể lại:
Hồi đó tôi đang đi công tác ở tận Hưng Yên. Tôi về nhà thì
nghe nói là anh ấy bị bắt rồi. Tôi chỉ biết thế thôi còn quá trình anh ấy bị
bắt thì tôi cũng không ngờ là đảng bắt vì tôi vẫn tin tưởng chỉ là phát biểu
quan điểm thôi chứ có gì đâu mà bắt? Trước đó tôi vẫn còn gặp ông Lê Đức Thọ
mà. Đôi lần tôi cũng có nói với ông Thọ là những chuyện đó anh phải chia công
tác cho anh Chính đi chứ để anh Chính như thế mãi là không được đâu. Ông Thọ
còn hứa với tôi là "Được, tôi sẽ nghiên cứu. Cô cứ yên tâm đi”. Nói như thế
hôm trước hôm sau bắt luôn.
Khủng bố trắng
Không khí chính trị Hà Nội lúc ấy không khác gì lò thuốc
súng, công an chìm trên mọi ngả đường và trong quân đội an ninh hoạt động cũng
không khác mấy. Người ta tự dò xét xem có phải ai đó dính líu tới vụ án xét lại
chống đảng hay không và liệu rồi đây có một vụ đảo chánh nào sẽ diễn ra ngay
trong lòng thủ đô Hà Nội?
Không có một cuộc đảo chánh hay phản cách mạng nào nổ ra vì
sự thật sau nhiều năm chứng minh rằng không ai trong những người bị bắt có âm
mưu thay đổi thể chế chính trị mà chính họ là một thành viên trong đó. Những
người bị bắt, bị kết tội theo sự tưởng tượng của Lê Đức Thọ là theo chủ nghĩa
xét lại để chống đảng.
Theo nhà báo Huy Đức trong tác phẩm Bên thắng cuộc ghi lại
thì ông Nguyễn Kiến Giang, giám đốc nhà xuất bản Sự Thật, bị bắt giam sáu năm
và quản chế ba năm cho biết cho đến tận bây giờ ông cũng không biết là mình có
tội gì. Ông than thở rằng người ta bảo ông phản động, tay sai nước ngoài nhưng
trên thực tế ông bị giam ở xà lim mấy năm, thêm mấy năm quản chế, khoảng gần
mười năm, cho đến khi trở về Hà Nội với tư cách là một người công dân, ông cũng
không biết là mình có tội gì!
Những người bị bắt hoàn toàn không chống đảng, họ chỉ chống
lại ý tưởng chủ chiến của Mao Trạch Đông mà nhóm thân Tàu đang hết lòng cổ vũ.
Những người bị kết án, bị bắt nằm trong kế hoạch của Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và
Nguyễn Chí Thanh và kế hoạch này đã mở đầu cho một cuộc chiến khác khiến 3
triệu người Việt Nam đã bỏ mình trong hai chục năm chiến tranh đẫm máu cho tới
năm 1975 mới chấm dứt.
Đừng kêu oan cho người khác
Chiến tranh Việt Nam chấm dứt nhưng cuộc chiến trong
lòng những người bị bắt, bị lưu lạc tha phương trong vụ án xét lại chống đảng
vẫn không chấm dứt. Trong lòng họ còn rất nhiều điều cần giải tỏa và cho tới
nay, năm 2013, đã 46 năm trôi qua nhưng vẫn chưa thấy ai trong chính quyền lên
tiếng gợi ý về một cuộc điều tra sâu rộng nhằm đưa vụ án này ra ánh sáng công
luận.
Có lẽ vụ bắt giữ ông Lê Hồng Hà đã làm cho những đảng viên
cộng sản hôm nay vẫn lấy đó làm tấm gương cảnh báo về sự nguy hiểm nếu đề nghị
đem vụ án này ra ánh sáng. Ông Lê Hồng Hà, một nạn nhân khác của vụ án xét lại
chống đảng bị bắt vì muốn Trung ương xét lại vụ án oan khuất này kể:
Sau khi tôi đòi thanh minh cho cái vụ ấy thì một số các
người lãnh đạo lúc bấy giờ như Lê Đức Anh ...tức tối bởi vì thanh minh như thế
là tôi muốn phê phán cái sự lãnh đạo của trung ương trước đó là sai. Họ tức tối
nên khai trừ tôi và ông Nguyễn Trung Thành. Họ bịa tạo ra một việc là cái tham
luận của ông Võ Văn Kiệt ở hội nghị bộ chính trị, nó chẳng phải là tài liệu tối
mật gì cả mà dựng lên đấy là tài liệu tối mật.
“Ông Hồng Hà có liên quan đến tài liệu tối mật ấy.” Lúc bấy
giờ tôi đã về hưu rồi. Nó lấy lý do đấy là tài liệu tối mật và tôi có liên quan
đến tài liệu ấy. Họ khép mình vào tội vi phạm vào bí mật nhà nước. Họ lấy lý do
ấy họ xử tù tôi 2 năm.
Lúc bấy giờ một số cán bộ lâu năm, lão thành cũng thừa nhận
với tôi là đấy không phải là bí mật gì cả vì nếu là tối mật thì phải có những
nội dung dính đến các vấn đề mà pháp lệnh nhà nước qui định. Đằng này chỉ là
bản tham luận phát biểu của thủ tướng Võ Văn Kiệt trong hội nghị Bộ chính trị
thôi. Nó không có liên quan gì đến các bí mật của nhà nước cả.
Cái giá của sự hối hận
Ông Lê Hồng Hà là một cán bộ công an cao cấp lúc ấy là Vụ
trưởng Vụ Tổng hợp thuộc Bộ công an. Năm 1967 khi xảy ra vụ án xét lại chống
đảng thì ông không có trách nhiệm điều tra hay phá vụ án này. Lúc ấy ông chỉ
làm nhiệm vụ tổng hợp của Bộ công an, tuy không tham gia phá án nhưng ông biết
diễn biến của nó.
Theo ông Lê Hồng Hà kể với chúng tôi thì thời gian sau này
vào năm 1993, ông Nguyễn Trung Thành, Vụ trưởng Vụ Bảo vệ đảng của Ban Tổ chức
Trung Ương nhận thấy sự oan ức của những người bị bắt và cảm thấy hối hận vì đã
im lặng nên đã tới gặp ông Lê Hồng Hà và bàn bạc nên đem vụ này ra Trung ương
để cứu xét lại cho các nạn nhân bị bắt, tuy nhiên Lê Đức Thọ đã cương quyết
không chấp nhận. Ông Lê Hồng Hà kể:
Ông Lê Đức Thọ lúc đó là Trưởng ban Tổ chức Trung ương cùng
với một số người coi như là đường lối của đảng đã định ra như thế mà anh lại
khác ý kiến, anh không đồng ý, như thế anh có phần sai rồi. Và cái sai ấy là
anh giữ quan điểm của anh khác với trung ương mà anh lại đi phổ biến, nói với
nhiều người khác như thế là anh phạm pháp. Như thế là chống đảng. Và chống đảng
thì tức là coi như phạm pháp.
Vụ án xét lại chống đảng không chỉ xảy ra trong giới chính
trị và quân đội mà còn lan ra báo chí và các nhà văn. Trong số người bị bắt có
Vũ Thư Hiên và Bùi Ngọc Tấn. Vũ Thư Hiên là con của Vũ Đình Huỳnh, bị bắt vì
cha ông là người có dính líu xa gần với những người khác nhưng với Vũ Thư Hiên
thì hoàn toàn bất ngờ, ông chỉ là một biên tập viên của Báo ảnh Việt Nam, do
yêu mến văn chương Liên Xô và ảnh hưởng nền văn hóa ấy sau khi từ Moskva về
nước.
Tôi bị bắt ngày 24 tháng 12 năm 1967 qua các trại giam như
Hỏa Lò, trại quân pháp Bất Bạt, trại Tân Lập, trại Phong Quang tức là có cả nhà
tù và trại cải tạo. Tới năm 1976 tôi là người cuối cùng của Vụ án xét lại chống
Đảng được ra khỏi nhà tù.
Nhà văn ư? Anh bị bắt!
Nhà văn Bùi Ngọc Tấn, tác giả của Chuyện kể năm 2.000, cũng
là một nạn nhân trong vụ bắt bớ này kể:
Tôi được nghe một anh bạn tôi cũng làm sếp được đi nghe phổ
biến thông báo số hai của Lê Đức Thọ về vụ bắt bớ. Trong thông báo có câu mà
tôi đã đưa vào tường trình năm 2002 “Bọn chúng từ bất mãn cá nhân đi đến bất
mãn đối với đảng, đối với chế độ. Chúng nó ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Như vậy
là có tổ chức mà không có tổ chức. Không có tổ chức lại hóa ra có tổ chức. Tinh
vi lắm nhưng không che được mắt nhân dân đâu. Cái câu đấy khiến cho cái đám cao
cấp ấy họ nói thì cũng sợ người rồi. Thế nhưng bọn tôi thì cũng gay go rồi.
Khác hẳn với thông báo số hai của Lê Đức Thọ những người bị
bắt đều biết rõ mục đích của việc thanh trừng này, nhà văn Vũ Thư Hiên kể:
Căn cứ vào những cuộc hỏi cung thì rõ ràng rằng một trong
những mục tiêu lớn là hạ bệ tướng Võ Nguyên Giáp. Ngay cả tôi chẳng liên quan
gì tới ông Giáp nhưng cũng bị hỏi cung hàng tháng trời về chuyện tôi có nghe
thấy những người nào tới nhà như ông Nguyễn Lương Bằng hay ông Đặng Kim
Giang…các ông ấy có ai đến nói về chuyện Võ Nguyên Giáp thế này thế kia không?
Thật sự ông Giáp không có biểu hiện gì về cái gọi là chống
Đảng cả. Ông ấy hình như chỉ có vài lời phát biểu không đồng tình với chủ
trương chống lại xu hướng cùng tồn tại hòa bình của Khrushchyov và chống lại
việc sùng bái cá nhân. Võ Nguyên Giáp có thể nói với những người gần gụi với ông
ấy nên cái tin này lan ra chứ thực sự ông Giáp không hề quan hệ trực tiếp với
ông cụ tôi hay ông Đặng Kim Giang trong thời gian đó.
Nếu nhà văn Vũ Thư Hiên bị bắt vì cha thì nhà văn Bùi Ngọc
Tấn bị bắt vì một lý do hết sức phi lý: vì ông ở Hải Phòng! Nhà văn kể:
Nếu tôi ở Hà Nội thì tôi đã không bị bắt. Còn bắt tôi là ông
Trần Đông là vì ông muốn lấy tôi làm bậc thang để ông đi lên. Về sau ông lên
được chức thứ trưởng bộ Công an chứ lúc ấy ông đang làm giám đốc công an Hải
phòng.
Tôi bị giam ở 176 Trần Phú, trại tạm giam Hải phòng ở khu
biệt giam. Giam xà lim khoảng chừng một năm thì họ chuyển tôi sang phòng giam
chung ở bên 175 Trần Phú. Đến mùa xuân năm 70 thì đi trại cải tạo Hàng Bồ với
lệnh tập trung cải tạo 3 năm vì tội là “phần tử nguy hiểm cho cách mạng chứ
không phải tuyên truyền phản cách mạng” nữa. Sau 16 tháng 4 năm 72 tức là sau
khi B52 đánh trở lại thì họ chuyển tôi lên trại Vĩnh Quang thuộc Vĩnh Phú. Đến
tháng 4 năm 73 thì được tha. Tức là chưa đến 5 năm nhưng mà tôi đếm 5 cái tết.
Những cuộc bắt bớ này cho thấy vụ án xét lại chống đảng được
phát động quy mô và xuyên suốt tới địa phương chứ không khoanh vùng ở các vị
trí quan trọng. Tuy nhiên khi việc chú ý tới địa phương chỉ mới manh nha thì
phe thân Trung Quốc phải lo đối phó với chuyện khác quan trọng hơn khi thời cơ
nổi dậy tại Miền Nam
đã chín muồi, bắt đầu một cuộc chiến tranh mà miền Bắc gọi là chiến tranh chống
Mỹ.
Che mắt lịch sử
Trong tập hai của Bên Thắng Cuộc mang tên Quyền Bính, trong
chương “Tướng Giáp”, Huy Đức ghi lại lời kể của Trần Quỳnh, trợ lý Lê Duẩn nói
về thành phần bị bắt thời gian này: “Những người không tán thành đường lối
chống xét lại của Đảng, một số cán bộ cao cấp và trung cấp theo học ở trường
Đảng cao cấp Liên Xô và trường quân sự cao cấp Liên Xô bàn kế hoạch chống lại
đường lối của Đảng. Họ lập một nhóm vận động thành lập một tổ chức lấy việc
thay đổi Bộ Chính trị làm mục tiêu. Họ nhắm vào những người không đồng tình với
Nghị quyết 9, trước hết là những sĩ quan cao cấp trong quân đội và những uỷ
viên trong Trung ương”.
Thật ra đây chỉ là một mối nhỏ trong guồng chỉ rất lớn của
vụ án chính trị nổi tiếng này. Những người bị bắt, bị lưu đày sau gần 50 năm
vẫn chưa bao giờ được chính quyền chứng minh hành vi kết tội của họ đối với
người bị bắt. Hầu hết nạn nhân của vụ án là người yêu chuộng sự đổi mới hợp lý
khi chủ nghĩa tôn sùng cá nhân bị chỉ trích tại Liên Xô cũng chính là lúc Lê
Duẩn, Lê Đức Thọ muốn củng cố địa vị của họ bằng sức mạnh theo kiểu Mao Trạch
Đông chủ trương.
Nghị quyết 9, sự kết giao nguy hiểm
Nghị quyết 9 cho thấy khuynh hướng theo Trung Quốc và ai
không đồng tình với khuynh hướng này thì bị thanh trừng. Quyền lực sẽ bị lu mờ
nếu hào quang của Tướng Giáp vẫn còn tỏa sáng trên sân khấu chính trị Việt Nam khiến bằng
mọi cách phe Lê Duẩn, Lê Đức Thọ phải thực hiện cho được sự ám toán ông qua một
vụ án chính trị là cách hay nhất.
Ông Hoàng Minh Chính bị bắt đầu tiên, vợ của ông là bà Lê
Hồng Ngọc kể lại nỗi gian truân trong thời gian ấy:
-Đang làm người lãnh đạo tập đoàn thanh niên được đảng
tín nhiệm đưa đi học nước ngoài rồi về
sẽ cho chức nọ chức kia. Anh tưởng là anh nói như vậy để giúp đảng nhưng cuối
cùng cũng không giải quyết được gì hết mà còn bị tù tội. Thời kỳ đó gian khổ
lắm vì mang trên đầu các chữ phản: “phản Tổ quốc, phản nhân dân, phản đảng”.
Gia đình chúng tôi ở bên ngoài thì bị mọi người xa lánh, không ai đến, không ai
dám hỏi thăm. Bản thân anh thì hoàn toàn là biệt lập vì cái tội như thế nên
cũng nhiều nỗi đau khổ lắm.
Những người vợ
Là vợ của một người thân cận với Chủ tịch Hồ Chí Minh bà
Phạm Thị Tề không thể chịu đựng nỗi sự im lặng của người từng được gia đình
mình phục vụ. Nhà văn Vũ Thư Hiên kể lại thái độ gan góc của mẹ mình khi không
chịu vào Phủ Chủ tịch đề nhờ sự can thiệp của ông Hồ Chí Minh:
-Không! Mặc dù bà cụ tôi là người gần gụi ông Hồ Chí Minh
ngày xưa. Lúc ông ấy mới về Hà Nội thì ông ấy rất ốm. Ông ấy lúc bấy giờ bị lao
phổi, ngoài thuốc chữa thì bà cụ tôi phải nấu thức ăn bổ dưỡng để cận vệ mang
vào cho ông ấy. Thế nhưng khi đã bắt ông cụ tôi thì bà bảo cái người đó không
còn tin được nữa thế nên bà cụ tôi không liên hệ. Sau này tôi gặp ông Hoàng
Quốc Thịnh, lúc ấy là Bộ trưởng Ngoại thương ông ấy nói có một lần ông ấy vào
báo cáo với ông Hồ Chí Minh vào giai đoạn ông cụ tôi bị bắt, ông hỏi là tai sao
lại bắt những người như anh Huỳnh, cả cuộc đời theo cách mạng như thế? Thì ông
ấy (HCM) tỏ vẻ ngạc nhiên hay đóng kịch như là: Tại sao bắt anh Huỳnh? Sao lại
bắt?...đại khái như thế? Đấy là lời ông Hoàng Quốc Thịnh nói với tôi.
Những người đàn bà không bị bắt còn khổ sở hơn chồng của họ.
Bà Lê Hồng Ngọc kể lại chuyện ba người đàn bà vợ của các ông Hoàng Minh Chính,
Vũ Đình Huỳnh và Đặng Kim Giang:
-Gia đình rất là gian nan khổ sở. Về mặt kinh tế thì không
nói cũng biết rồi, vật chất có gì ngoài củ sắn đâu cho nên tất cả những tem
phiếu có được đều giữ lại bù đắp cho anh ấy. Thăm nuôi tiếp tế thì rất lâu mới
được đi một lần. Trong tình cảnh ấy tôi nghĩ là rất nhiều chị em như tôi như bà
Vũ Đình Huỳnh, bà Đặng Kim Giang. Ba chị em hay đi với nhau lắm. Chúng tôi lên
tận trên trại Bất Bạt, trên ấy xa xôi lắm. Họ đánh kẻng mới được đi vào, vào
thăm mấy tiếng thì phải đi về.
Theo thư gửi cho nhiều cơ quan chính quyền vào năm 1994, bà
Phạm thị Tề nhắc lại sau Đại hội VI củaĐảng, chồng bà là ông Vũ Đình Huỳnh lúc
ấy đã được thả ra, có thư gửi tới nguyên Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam
Nguyễn Văn Linh, một lần nữa yêu cầu ông Linh đưa vụ này ra ánh sáng. Thế nhưng
không riêng gì ông Huỳnh mà tất cả những người bị bắt hay đã chết, yêu cầu
chính đáng ấy không bao giờ được giải quyết.
Sự im lặng đồng lõa
Ông Lê Hồng Hà một trong những nạn nhân của vụ án cho biết:
-Những năm sau này, từ năm 90-91 trở đi họ bắt đầu thấy một
số các vấn đề không thỏa đáng. Thế thì họ có giải quyết theo kiểu những người
bị tù nhiều năm thì tha rồi. Một số các người bị thiệt hại quyền lợi thì được
cho khôi phục lại quyền lợi. Ví dụ một số những ông như Lê Trọng Nghĩa, Hoàng
Minh Chính thì người ta khôi phục lại mức lương khá khá hơn thôi. Tuy nhiên họ
cũng không tuyên bố là sửa sai. Họ sửa nhưng không tuyên bố.
Ông Hoàng Minh Chính, người trực tiếp mang tinh thần xét lại
từ Liên Xô về Việt Nam xứng đáng là người tiên phong vì đã đề nghị đảng cộng
sản Việt Nam thay đổi phương hướng trong chính sách của mình nhưng ông đã phải
trả một giá rất đắt cho ý tưởng này. Theo lời thuật lại của vợ ông là bà Lê
Hồng Ngọc, tên thật Nguyễn Thị Thanh Yến cho biết chồng bà gia nhập đảng cộng
sản rất sớm, vào năm 19 tuổi. Người ký giấy giới thiệu cho ông vào đảng là Lê
Đức Thọ và cũng chính ông này ký lệnh bắt giam Hoàng Minh Chính vào năm 1967.
Ông bị tù cả thảy 11 năm và 9 năm quản chế, khởi đầu từ 1967
kéo dài đến năm 1990.
Hoàng Minh Chính mất ngày 7 tháng 2 năm 2008. Nói về vụ yêu
cầu xét xử những bản án oan sai, trước đó trong một lần trả lời Đài Á Châu Tự
Do ông nói:
-Từ trước tới nay tất cả những cái đơn kiện của công dân
thực ra họ có trả lời đâu? Mà ở trong nước người ta thường dọi là “kiện củ
khoai”. Vấn đề này khi kiện thì đối với phương diện pháp lý nói lên rằng có
những vu khống như thế và tôi yêu cầu tòa án Việt Nam phải đưa vụ án này ra xét
xử. Đấy là nguyên tắc về pháp lý nhưng tin tưởng thì tôi không hề tin tưởng bởi
vì từ trước tới nay họ đều im lặng hết.
Vụ án xét lại chống đảng có thể là vụ án chính trị cuối cùng
và lớn nhất của đảng Cộng sản Việt Nam tuy nhiên nó sẽ chẳng bao giờ biến mất
hay lãng quên bởi sự lẫn trốn trách nhiệm của những nhân vật cao cấp nhất trong
đảng qua nhiều đời Tổng bí thư. Minh oan và trả lại sự thật cho các nạn nhân
của vụ án là việc làm hoàn toàn có lợi cho đảng.
Mặc dù nếu công khai những sự kiện này ra thì rất nhiều
khuôn mặt đang đứng phía sau hậu trường chính trị khó thoát khỏi sự truy cứu
trách nhiệm trước lịch sử dân tộc, tuy nhiên việc làm này sẽ giúp Đảng cộng sản
được tiếng là dũng cảm, dám nhận trách nhiệm trước dân chúng để bắt đầu một
giai đoạn mới hòa nhập vào dòng chảy dân chủ thật sự với thế giới.
Mặc Lâm gửi ngày 24-10-13